Xin giúp ly hôn với chồng có quốc tịch Mỹ

Con khóc giữa đêm vì đói, em quỳ lạy trời hỏi có ai như mình không? Đâu phải mẹ không muốn mua sữa cho con, mà mẹ xin ba, ba nào có nghe. Con khóc 1, em khóc 10 nghĩ sao ở Việt Nam mình đâu thiếu thốn gì mà sang Mỹ lại khổ như vậy?

Xin chào Toà soạn.
Đọc báo đã lâu chưa bao giờ em viết thư lên đây. Hôm nay có chuyện khó giải quyết và em thưc sự cảm thấy bế tắc nên vào đây nhờ các anh chị giúp em. Thành thật cảm ơn nhiều.
Em và chồng quen nhau do người khác mai mối. Tụi em nói chuyện hoàn toàn bằng online. Sau 8 tháng thì anh về Việt Nam, tụi em làm đám hỏi. Rồi anh làm giấy bảo lãnh em sang Mỹ bằng diện hôn thê. Qua đó một tháng sau tụi em tới chùa nhờ sư cô bảo lãnh, có hai người bạn của chồng đứng ra làm chứng cho tụi em là vợ chồng. Anh cầm giấy đi làm đăng ký kết hôn tại tiểu bang Washington. Tụi em có một đứa con chung, bé gái có quốc tịch Mỹ, em thì mới có thẻ xanh hai năm. Tới tháng 5/2011 em hết hạn.
Mang tiếng lấy chồng được hai năm, nhưng mới ở có một năm thì em và con về Việt Nam. Con em lúc đó mới có 5,5 tháng. Nay bé đã 16 tháng. Hai mẹ con em về nhà sống với ông bà ngoại bé gần một năm rồi.
Trước khi lấy chồng ba mẹ em có cho em 17.000 USD. Khi em tới Mỹ anh nghe gia đình nói là em mới qua, tiếng Anh chưa rành thì chồng giữ cho. Thế là anh giữ hết, em muốn mua gì, thèm ăn gì cũng xin anh. Khi có bầu thèm nhiều thứ mà không có ăn, mua về nhà cũng bị em gái của chồng mách mẹ chồng, mẹ chồng em la em.
Khi sinh con, phần vì em máu loãng vô thuốc giảm đau, nên em không có sữa mẹ, phần mình không có mẹ chăm sóc nên không có sữa cho con uống. Em đau lòng lắm chứ, cả nhà lại hùa vào nói là tới Mỹ không làm gì ra tiền thì ráng nặn sữa ra cho con uống, cái gì cũng mua thì tiền đâu mà mua. Con khóc, giữa đêm con đói em quỳ lạy trời hỏi có ai như mình không? Đâu phải mẹ không muốn mua sữa cho con, mà mẹ xin ba, ba nào có nghe. Con khóc một em khóc 10 nghĩ sao ở Việt Nam mình đâu thiếu thốn gì mà sang Mỹ lại khổ như vậy?
Tới áo quần con bé, mẹ chồng em chồng cũng nói không mua, bắt con bé mặc quần áo cũ. Nếu trong tháng em sẵn sàng mặc, lấy hên. Đằng này cứ bắt mặc ra tháng, hai đứa em của chồng có con lại là con trai, gia đình bắt con bé mặc. Mỗi khi gửi hình về Việt Nam, ba mẹ cứ hỏi sao nó mặc gì giống con trai quá, em chỉ biết khóc. Bà nội lấy đồ chơi cũ đem đi phơi, rồi kêu em về phơi tiếp cho con chơi, trong khi ở Việt Nam nhà em lại bán đồ chơi nay có con mình phải mặc quần áo cũ, đồ chơi mốc.
Nhắc lại một chút về sữa, tới khi em trách chồng, anh có mua vài lon sữa giống bệnh viện cho con uống, mẹ và hai cô em chồng nói sữa đó mắc lắm, đi mua sữa mà con của em gái chồng uống trước đó. Chồng em lại nhu nhược đi mua giống như vậy, uống vô ọc sữa. Ngày nào cũng ọc 4-5 lần, em nói chồng, mà anh đâu nghe cứ nói là em không biết chăm con. Tới khi con bé được hơn ba tháng, khi gặp bác sĩ em nói thì bác sỹ bảo là con bé phải đổi sữa, uống loại sữa bệnh vì cơ thể bé không dung nạp sữa bò mà là đậu nành. Anh chị có ai ở bên Mỹ sẽ biết sữa đó, mùi khó chịu vô cùng mà con em phải uống. Ngay trong tháng, uống sữa Similac đâu có sao, bắt con bé uống ngay sữa Enfa Milk. Dẫn tới bệnh phải uống sữa ENFAMIL PROSOBEE LIPIL (Soy Infant Formula Powder).
Con mắt bé bị sưng đỏ, em xin chồng đi khám bác sĩ, vì chồng em khám bác sĩ Mỹ, em không rành tiếng Anh nên không giao tiếp được nhiều, nhờ anh phiên dịch. Anh cũng nói bác sĩ, bác sĩ cho thuốc về sức, anh lại kể em gái nghe. Gia đình lại la đừng sức thuốc để tới ba tuổi sẽ hết, anh chị có ai giống con em không? Mắt một con gèn, đỏ nữa, sáng nào em cũng lấy khăn vải mùng nhúng nước ấm lau cho con, mà lau hoài cũng đâu có hết. Dẫn tới một con lớn con nhỏ, ba nó cứ chọc Tricia mắt con kỳ vậy, rồi cả nhà ông cười. Em đau lòng lắm anh chị ạ.
Sữa thì bắt xin nhà nước trong khi chồng thu nhập 55.000 USD/năm, chính phủ không cho, mẹ chồng chì chiết em. Quần áo cũng mặc đồ cũ, em phải nói mẹ ruột ở Việt Nam gởi đồ sang cho bé mặc. Cũng may khi em về Việt Nam hôm Tết, ba em thấy mắt cháu ngoại nên chỉ vô bệnh viện Việt Pháp khám. Nhờ bác sỹ cho thuốc, mà sức hai lần bé hết. Ơn trời con em không phải mổ mắt lớn mắt nhỏ.
Ngày xưa anh chị biết không, em cứ vẽ cảnh đi Mỹ là thiên đường. Em nghĩ qua đó sống sung sướng, chồng thương vợ, không ngờ qua rồi mới biết. Nói chuyện online toàn nghe chuyện tốt, về sống mới biết là anh nổ. Mẹ chồng em có nhà chính phủ cho, nên không tốn tiền gì cả. Khi ba chồng em bị xe đụng, có tiền bảo hiểm, mẹ chồng em lấy số tiền đó đi mua nhà cho bốn anh em đứng tên (chồng em con trưởng). Ai ở thì đóng tiền hằng tháng, giặt đồ một tuần giặt một lần, không thì giặt bằng tay, rác không cho đổ, vì tốn 30 USD/tháng, cách ngày chồng hoặc em chồng đem mấy bịch rác bỏ lên xe hơi xuống nhà mẹ chồng em đổ, vì dưới đó free. Em rửa bình sữa cho con cũng bị chì chiết, kêu đem về dưới mà rửa, trên này phải hà tiện.
Đó có ai như em không? Đi lấy chồng Việt kiều Mỹ, còn khổ hơn ở Việt Nam. Đúng là tiết kiệm là tốt nhưng làm quá là keo kiệt, mà nhà trên này hà tiện vì đóng tiền. Còn nhà mẹ chồng em ở xài nườc sả láng, mở điện... vì họ biết free.
Em sống khổ quá, không có tiếng nói với chồng. Em là vợ sống với anh được một năm với anh trong nhà thì một năm em chưa có chìa khoá mở cửa, cần gì thì anh chở đi. Em như con chim trong lồng, tù giam lỏng. Tiền em có anh cũng giữ hết, anh làm lương bao nhiêu chưa bao giờ anh chỉ cho em biết cách làm thẻ, rút tiền, kiểm tra trên mạng... chưa bao giờ em biết số tiền thực của anh. Nhà có 4 người mà 3 người làm Boeing, em nghe nói lương khá, mà em có biết đâu. Chỉ biết là rất keo kiệt, một ngày không xài 1 USD. Chỉ cuối tuần đi chợ thôi, cần gì nấu nướng, đổ rác qua nhà mẹ chồng xài. Nước Mỹ càng ngày càng suy thoái cũng do nhiều người làm biếng, ở nhà xin trợ cấp xã hội. Mà em không hiểu sao có nhiều người như gia đình chồng em đâu có khổ mà lại xin được nhà?
Sống bên Mỹ khép kín, em qua đó tháng trước tháng sau em có bầu, nên chưa biết lái xe, quanh quẩn ở nhà. Có ai ở tiểu bang WA mới hiểu, mưa hoài, có lần em chịu không nổi em tự tử hai lần. Nhưng may chồng em phát hiện kịp, em tính uống thuốc. Hôm Tết em về Việt Nam chơi hai tháng, con bé 5,5 tháng. Sau khi về bên đó em nhờ em dâu dắt đi khám bác sỹ, vì em trễ kinh. Em dâu nói em có bầu hả? Em nói làm gì có, chị mới sanh con mà, nên kinh nguyệt không đều. Nó học lại mẹ chồng em, mẹ chồng em hỏi chồng em là em có bầu hả? Chồng em nói nó ở Việt Nam làm gì đụng mà có bầu. Bà mắng em là 10 người qua Mỹ hết 9 con bỏ chồng theo trai. Rồi bà nói em có bầu với thằng nào bên Việt Nam, trời nỗi nhục này sau rửa hết đây? Em nói không có, bà sỉ mắng em. Tức mình hai mẹ con em chạy ra ngoài khóc, người ta giúp gọi 911.
Về Việt Nam chơi hai tháng, qua đó được một tháng thì em lại bồng con về Việt Nam. Khi bồng con đi, nhà chồng không cho, em phải gọi về nhà cầu cứu ba mẹ em. Ba em mệt, ông bị tim nặng. Ba nói với mẹ là nói chồng con Vy, hai mẹ con nó về chịu tang ba. Anh chị ơi lúc đó em như người mất hồn. Em sợ cái cảm giác đó lắm, quỳ lạy van xin chồng em mới cho em về Việt Nam. Khi ra khỏi sân bay thấy chỉ có mẹ em ra đón, cảm giác vừa mừng vừa tủi. Mong về nhà thấy ba, cũng may ba không sao. Nếu có gì em ân hận lắm, nên giờ hai mẹ con em ở Việt Nam. Người ta nói: "Thắng về bên nội, thối về bên ngoại". Cũng may gia đình em ở Việt Nam khá giả, cho tiền em đi khám bác sỹ Việt Pháp, mua sữa, tã... vì em về Việt Nam chồng em giữ hết tiền, đâu có trợ cấp.
Hôm nay em xin anh chị chỉ giúp em cách ly dị với chồng có quốc tịch Mỹ, con bé là con chung, có quốc tịch Mỹ, em mới có thẻ xanh hai năm. Em nghe nói phải qua Mỹ ly dị, nhưng nếu em ở Việt Nam luôn có ly dị được không? Con em có được quyền nuôi không? Em lấy chồng, đã được tới một nơi mà ngày trước em nghĩ là thiên đường, nay em nghĩ là địa ngục. Lời của em bây giờ là đứa con, chồng em nói không chu cấp tiền gì cả, số tiền 17.000 USD để đó tới khi nào con tới tuổi đi học thì đưa con. Em nói tiền đó của em, anh nói vậy chứ lâu nay em ăn uống ai lo cho em? Thì ra anh kể công.
Xin anh chị tư vấn giúp em nha. Em mong được quyền chăm con, còn anh và gia đình anh tính toán không chu cấp cũng không sau. 17.000 USD coi như em bố thí cho anh, chồng em cũng đang bị bệnh suyễn nặng, phổi có nước. Tiền có thể kiếm được nhưng tình cảm mất rồi thì khó lấy lại, em suy nghĩ như thế.
Mong toà soạn và anh chị dành chút thời gian đọc bài của em gởi nha. Lâu rồi không viết thư nên câu văn lủng củng. Xin tư vấn giúp em. Một lần nữa xin chúc anh chị nhiều sức khỏe, thật hạnh phúc.